Ngày 01/4/2022, Trung tâm Kiến thức Khu vực về rác nhựa biển (RKC-MPD) thuộc Viện Nghiên cứu Kinh tế ASEAN và Đông Á (ERIA) phối hợp với Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam tổ chức Hội thảo “EPR cho nhựa tại Việt Nam: Các thách thức và cơ hội”. Tham dự Hội thảo gồm các đại biểu đại diện cho các cơ quan trung ương, đại diện các Sở Tài nguyên và Môi trường các tỉnh ven biển, đại diện các doanh nghiệp, nhà quản lý. Hội thảo nhằm góp phần thực hiện Kế hoạch hành động khu vực ASEAN về chống rác thải nhựa biển và thúc đẩy việc triển khai Kế hoạch hành động quốc gia về quản lý rác thải nhựa đại dương đến năm 2030. Đồng thời hội thảo cũng là diễn đàn để các nhà quản lý, doanh nghiệp trao đổi và thảo luận về những cơ hội và hạn chế trong việc thực hiện trách nhiệm mở rộng của nhà sản xuất (EPR) đối với nhựa tại Việt Nam và nhằm thúc đẩy các công ty tư nhân tham gia các nỗ lực giảm rác nhựa ra biển.

Các đại biểu tham dự Hội thảo (Ảnh: Đình Tường)
Tại Hội thảo, các đại biểu đã được nghe trình bày các nội dung gồm: Thực thi EPR ở Việt Nam; Trách nhiệm của nhà sản xuất mở rộng (EPR) đối với nhựa Việt Nam: các thách thức và cơ hội; Doanh nghiệp hướng tới nền kinh tế tuần hoàn; Khoa học và Bền vững - Tại Dow, Chúng tôi đang tạo Tương lai bền vững; Làm thế nào ngành công nghiệp có thể thay đổi quản lý chất thải rắn ở Việt Nam thông qua EPR?.

Báo cáo viên trình bày tham luận tại Hội thảo (Ảnh: Đình Tường)
Cũng tại Hội thảo, một số ý kiến cho biết: Trách nhiệm mở rộng của nhà sản xuất (EPR) đã được áp dụng ở nhiều nước trên thế giới để trao cho nhà sản xuất trách nhiệm quản lý sản phẩm của họ đến giai đoạn sau tiêu dùng/sử dụng. Trong nhiều trường hợp ở các nước đang phát triển, hệ thống này chủ yếu được triển khai cho rác thải điện tử. Tuy nhiên, với mối quan tâm ngày càng tăng về vấn đề nhựa biển, các nước đang phát triển, bao gồm cả các nước ở châu Á, đã bắt đầu áp dụng EPR đối với rác thải bao bì vàthùng chứa. Trên thực tế, cho thấy sự khác biệt đáng kể trong việc thực hiện EPR ở các nước đang phát triển so với các nước phát triển do điều kiện khác biệt về một số yếu tố, bao gồm xã hội, kinh tế và công nghệ. Việc áp dụng hệ thống EPR đối với rác thải nhựa ở các nước đang phát triển phải đối mặt với nhiều thách thức, chẳng hạn như sự tồn tại của hệ thống thu gom rác tái chế dựa trên thị trường, chi phí vận chuyển cao, thiếu dịch vụ thu gom rác thải ở khu vực nông thôn, hạn chế về số cơ sở xử lý rác thải nhựa, kiểm soát ô nhiễm không hiệu quả và mua bán tự do/không theo hệ thống và trao đổi các sản phẩm đơn lẻ. Ngoài ra, có thể giảm thiểu các thách thức bằng cách phân định trách nhiệm của các nhà sản xuất, tập trung vào các khu vực nông thôn và vùng sâu vùng xa, liên quan đến các khu vực phi chính thức, xây dựng các cơ sở tái chế trong các công viên tái chế, mở rộng dịch vụ thu gom quản lý chất thải, tăng cường sử dụng EPR và giảm thiểu việc trao đổi sản phẩm tự do/không theo hệ thống và trao đổi các sản phẩm đơn lẻ,...
Đình Tường-CCBHĐ